Rồi cũng đến những ngày, chúng ta cảm thấy xa lạ trong cuộc đời nhau


Rồi cũng đến những ngày, bọn anh cảm thấy cả hai trở nên xa lạ và thừa thải trong cuộc đời nhau.

Nỗi đau của hai đứa anh không phải là cãi vã, cũng chẳng hẳn là giận hờn. Chỉ bởi mỗi ngày, bọn anh đều mặc nhau im lặng với cô đơn.

Cảm giác cả ngày đi làm về mệt mỏi, điện thoại chẳng rung lên bất kì cuộc gọi nào từ người kia, mớ tin nhắn, vẫn nằm bất động ở đấy im lìm.

Cô ấy lim dim ngủ mà chẳng hề có được đủ đầy một câu chúc. Anh và cô ấy thức dậy cùng lúc nhưng đáng tiếc đã chẳng còn cùng nhau.

Có lần, cô ấy bảo:

“Anh có thấy mình đang dần mất nhau?”

Anh lơ ngơ lát lâu rồi trả lời:

“Anh còn thương mà, chỉ là chẳng đủ thiết tha như ngày xưa nữa …”

“Vậy mình buông nhau được chưa?”

Bọn anh cũng từng nghĩ đến chuyện rời bỏ nhau. Nhưng hình như, còn nợ nhau quá nhiều lời hứa.

Anh từng nói sẽ mua cho cô ấy một bộ váy hoa, đưa cô ấy ra biển vào ngày đẹp trời nhất.

Anh từng bảo nhất định cưới cô ấy vào năm anh hai lăm, rồi mười năm sau, cả hai sẽ nắm tay nhau về một khu nhà nhỏ bên đồi xanh, có bầy con nhỏ của bọn anh.

Và có cái bình yên mộc dị của những ngày không còi xe, không khói thuốc.

Bọn anh ràng buộc nhau bởi quá nhiều lần thề hẹn sẽ sống trọn một cuộc an lành về sau. Vậy mà hôm nay, chẳng còn ai đủ can đảm để dịu dàng với người kia thêm một tí tẹo nào.

Cô ấy bảo anh đừng xin lỗi. Chẳng ai là người sai dù ngày mai chuyện này sẽ đi đến hồi kết. Bọn anh cũng mong cho dù đặt dấu chấm hết, cả hai cũng sẽ có riêng nhau những ngày tháng yên bình

Nếu có một bình minh đẹp trời nào đấy, em hãy mặc váy hoa anh tặng, anh sẽ đưa em ra biển, mình bỏ lại ngày cũ ở phía sau.

Em ngượng hỏi – “Còn thương nhau không?”, anh giả vờ hôn lên trán em rồi ngồi yên lặng đấy. Để thấu hiểu, để hạnh phúc, để ngọt ngào.

Để mình bắt đầu lại cuộc đời khác, còn nhau …

Theo Khải Vệ